Home / TỔNG HỢP DANH NGÔN / Danh ngôn các Thánh: XA CÁCH đến THÂN MẬT VỚI THIÊN CHÚA

Danh ngôn các Thánh: XA CÁCH đến THÂN MẬT VỚI THIÊN CHÚA

Mục lục

XA CÁCH đến THÂN MẬT VỚI THIÊN CHÚA

Bao nhiêu người trong chúng ta vẫn còn giữ một quãng cách nào đó trong các mối tương giao với tha nhân chỉ vì chúng ta sợ những yêu sách phát sinh từ các mối liên kết thân ái? Thật là một điều rất đáng tiếc, bởi vì chúng ta cũng đánh mất cả niềm vui của cuộc sống chia sẻ. Đối với Thiên Chúa, việc giữ quãng cách như thế thật vô nghĩa, bởi vì chúng ta đã được dựng nên để nhận biết, yêu mến và phụng sự Người.

Thật đáng buồn. Thiên Chúa đang lôi cuốn chúng ta đến chỗ gần gũi với Người, trong khi chúng ta lại muốn ở xa, dường như muốn an toàn và tự tại trên lãnh thổ riêng của mình. Các thánh khuyên chúng ta hãy cầu nguyện để xin ơn biết sống thân mật hơn với Thiên Chúa tình yêu.

Thánh nữ Catherine Genoa là một phụ nữ điển hình đã ra sức tránh né cuộc sống thân mật với Thiên Chúa, bằng cách lao mình vào đời sống xã hội. Nhưng cuối cùng, thánh nữ đã dứt bỏ tất cả, ngoại trừ cái xã hội chỉ gồm những con người thánh đức và những bệnh nhân trầm trọng. Thánh nữ đã hiểu ra tầm quan trọng của mối tương giao thân mật với Thiên Chúa. Thực vậy, từ thời thơ ấu, nhiều vị thánh đã sống thắm thiết với Thiên Chúa; nhưng cũng có nhiều vị đã trải qua một cuộc sống trần tục đến một mức độ nào đó. Đấng đáng kính Charles de Foucauld là một thí dụ điển hình. Ngài đã sống cuộc đời của một quân nhân trần tục tội lỗi, để rồi kết thúc bằng cuộc sống như một ẩn sĩ trong sa mạc!

* Chúa Kitô đã làm linh hồn tôi nên xinh đẹp bằng những bảo ngọc ân sủng và nhân đức. Tôi thuộc về Đấng được các thiên thần phục vụ. (Thánh Agnes)

* Đối với con người, chỉ có một điều không thể: đó là né tránh cái chết. Thông hiệp với Thiên Chúa là điều có thể đối với con người, nếu như họ hiểu điều ấy là điều có thể. Vì nếu họ ước muốn và hiểu biết [làm cách nào để điều ấy được thực hiện] bằng đức tin và đức ái, minh chứng qua một cuộc sống tốt lành, thì một con người có thể thông hiệp với Thiên Chúa. (Thánh Anthony Cả)

* Ôi Đấng Toàn Mỹ tận ngàn xưa nhưng vẫn mãi trẻ trung, con đã yêu Chúa quá muộn màng! Con đã mến Chúa quá muộn màng! Nhưng kìa! Chúa đã ở bên trong, mà con lại tìm Chúa ở bên ngoài. Chúa ở với con, thế mà con lại không ở với Chúa.

Đây [Hiệp Lễ] là bánh hằng ngày của chúng ta; anh em hãy lãnh nhận hằng ngày, để bánh ấy đem lại lợi ích hằng ngày cho anh em. Anh em hãy sống sao để xứng đáng lãnh nhận bánh ấy hằng ngày. (Thánh Augustine)

* Thiên Chúa vô hình trong bản tính của Người nhưng đã trở nên hữu hình trong bản tính của chúng ta. Từ ngoài tầm với của chúng ta, Người đã muốn đến trong tầm với của chúng ta. (Thánh Lêô Cả)

* Linh hồn là bộ mặt bên trong của con người, theo đó, chúng ta được Đấng Tạo Thành nhận biết và chăm sóc. (Thánh Gregory Cả)

* Dù là một thụ tạo hèn mọn, tôi vẫn là tay chân của Chúa Kitô. Tôi cử động tay tôi, và tay của tôi thực sự là tay của Chúa Kitô, vì Thiên Chúa đã trở nên bất phân với tôi. Tôi thực hiện những điều tốt và ngời sáng Thiên Chúa. (Thánh Simeon thần học gia mới)

* Chúng ta hãy học cho biết đặt con tim chúng ta vào Thiên Chúa. (Thánh Bernard)

* Thần Tính Người chẳng hề xa lạ đối với tôi. Bởi vì tôi luôn luôn cảm nghiệm [Thần Tính ấy] trong mọi chi thể của tôi, không bị ràng buộc nào cả…. Linh hồn tự ban đầu phát xuất từ tâm hồn Thiên Chúa và phải trở lại đó. (Thánh Mechtild Magdeburg)

* Vậy, anh em hãy hoàn toàn phó thác cho tình yêu Thiên Chúa, và như vậy, anh em sẽ được hạnh phúc trọn vẹn. (Chân phúc Henry Suso)

* Thiên Chúa yêu thương tất cả các vật hiện hữu.

Yêu mến Thiên Chúa là việc cao quí hơn việc nhận biết Người.

Các lao nhọc của tôi đã đạt đến mục đích. Tất cả những gì tôi đã viết dường như cùng lắm chỉ như rơm rạ, sau khi tôi đã được mặc khải về các điều ấy. (Thánh Thomas Aquinas)

* Nơi những vật mỹ diệu, thánh Phanxicô đã nhìn thấy chính Đấng Toàn Mỹ, và qua những vết tích Người ghi khắc trên tạo vật, thánh nhân đã bước theo Đấng Yêu Dấu của ngài đi khắp nơi, biến mọi vật thành một chiếc thang để leo lên và ôm chằm lấy Đấng vô cùng đáng khát khao.

Nếu anh em muốn nhận biết… hãy xin ân sủng, chứ không phải lời chỉ dẫn; niềm khát khao, chứ không phải trí hiểu; lời cầu nguyện thở than, chứ không phải việc chuyên chăm đọc sách; Tình Quân, chứ không phải thầy dạy; Thiên Chúa, chứ không phải con người; ẩn áo, chứ không phải quang đãng; không phải ánh sáng nhưng là ngọn lửa hoàn toàn cháy sáng và đưa chúng ta vào trong Thiên Chúa bằng thứ dầu ngất ngây và những cảm tình nồng thắm. (Thánh Bonaventure)

* Tôi đã thấy Chúa là tất cả những gì tốt lành, an ủi và hữu ích cho chúng ta; Người là trang phục của chúng ta, vì tình yêu đã bao bọc chúng ta, ôm ghì chúng ta; Người ấp ủ chúng ta vì tình yêu dịu hiền, để không bao giờ xa rời chúng ta, bởi vì Người là nguồn mọi sự tốt lành đối với chúng ta, theo như tôi đã được hiểu biết. (Chân phúc Julian Norwich)

* Ở đời này, những người kết hợp với Ta [Thiên Chúa] được bừng cháy và ngụp lặn trong máu thánh, nơi đó, họ gặp được đức ái nồng nhiệt của Ta. Đức ái này là một ngọn lửa từ Ta phát ra, giành lấy tâm hồn và thần trí của họ, chấp nhận hy sinh từ những khát khao của họ. Sau đó, mắt tâm trí họ hướng lên và chiêm ngắm Thần Tính của Ta, nơi ấy, tình yêu theo sau sự hiểu biết sẽ được nuôi dưỡng và được vào sự hợp nhất….

Chúa là một ngọn lửa xua tan sự lạnh lẽo, chiếu soi tâm trí bằng ánh sáng, làm cho con nhận thức chân lý của Chúa và con biết Chúa là Đấng Toàn Mỹ và Thượng Trí. Chúa ban mình Chúa, thần lương của các thiên thần, cho nhân loại trong ngọn lửa tình yêu của Chúa.

Đối với các linh hồn hoàn thiện, mọi nơi đều là nguyện đường. (Thánh Catherine Siena)

* Tôi không còn thuộc về tôi nữa. Dù sống hay chết, tôi vẫn thuộc về Đấng Cứu Độ của tôi. Tôi chẳng còn gì là của riêng tôi nữa. Thiên Chúa là tất cả của tôi, và trọn vẹn hữu thể tôi là của Người.

Tôi sẽ không liên quan gì đến một tình yêu cho Thiên Chúa hoặc trong Thiên Chúa nữa. Tôi không thể chịu nổi những chữ cho hoặc chữ trong, bởi vì các chữ ấy hàm ý vẫn còn một cái gì đó giữa Thiên Chúa và tôi. (Thánh Catherine Genoa)

* Ma quỉ sợ hãi linh hồn nào kết hợp với Thiên Chúa, bởi vì linh hồn ấy chính là nơi Thiên Chúa ngự. (Thánh Gioan Thánh Giá)

* Hãy thực hiện nhiều tác động yêu mến, bởi vì chúng hun đốt và làm cho linh hồn nên dịu hiền.

Bất kỳ làm gì, chúng ta cũng hãy dâng lên Thiên Chúa, cầu mong nó tôn vinh và tán tụng vinh quang Người. (Thánh Teresa Avila)

* Trong chiến thuyền vương giả của Đấng Tình Yêu Chí Thánh không có các nô lệ: Tất cả đều là những tay chèo tự nguyện.

Tình yêu không có mục tiêu nào khác hơn là hợp nhất người yêu với người được yêu. (Thánh Francis de Sales)

* Người tín hữu có một sự liên kết với Chúa Giêsu Kitô còn cao quí, gắn bó và hoàn thiện hơn sự liên kết giữa các chi thể với đầu.

Chúa khát khao ngự trong anh em, Người muốn hơi thở Người là hơi thở anh em, trái tim Người là trái tim anh em, và tâm hồn Người ở trong tâm hồn anh em. (Thánh Gioan Eudes)

* Tôi biết chắc Đấng Cứu Độ thần linh đang sở hữu chị em bởi vì chị em muốn được ẩn náu trong Người. Vì vậy, tôi tìm chị em ở đó, tôi thấy chị em ở đó, tôi gặp chị em ở đó, đó là nơi tôi yêu mến và nâng niu chị em.
Bị tách lìa khỏi Chúa Giêsu Kitô là không có đức tin; hoặc nếu có, thì người ta không sống theo tinh thần hoặc ân sủng của Chúa nên họ hóa thành những chi thể chết, khô bại, tuy vẫn còn dính liền với thân thể nhưng cũng như không, bởi vì không còn thông phần sự sống thiêng liêng trong thân thể. (Chân phúc Marie Nhập Thể)

* Ngoại trừ ý riêng, không gì có thể tách lìa chúng ta xa khỏi Thiên Chúa.
Có một số linh hồn khát khao nên trọn lành ngay tức khắc, và niềm khát khao ấy làm cho họ lúc nào cũng khắc khoải. Trước tiên, cần phải bám chặt lấy chân Chúa Giêsu; sau đó, hôn đôi tay thánh thiện của Người; và cuối cùng, tìm cách thế để đi vào trái tim thần linh của Người.

Tình yêu hướng đến sự kết hợp với đối tượng được yêu. Chúa Giêsu Kitô thương yêu linh hồn sống trong tình trạng ân sủng bằng một tình yêu lớn lao; Người nồng nàn khát khao hợp nhất với họ. Đó là điều mà sự hiệp lễ thực hiện. (Thánh Alphonsus Liguori)

* Chúa đã đeo bám tôi một thời gian lâu dài… nhưng tôi lại cứ quyến luyến với cái hão huyền để tránh né vực thẳm tình yêu Chúa Giêsu đã dành cho tôi. (Thánh Phêrô Julian Eymard)

* Thầy Chí Thánh cho tôi nhìn thấy linh hồn tôi là một tấm vải trắng tinh, trên đó, Người muốn vẽ lại tất cả những chi tiết cuộc đời đau khổ của Người, hoàn toàn sống trong yêu thương và nghèo khó, cô quạnh, lặng lẽ và hy sinh đến cùng.

Thánh Tâm Chúa Giêsu khát khao trở nên mọi sự cho trái tim nào Người yêu mến. Nhưng điều ấy chỉ có thể thực hiện qua việc chịu đau khổ vì Người. (Thánh Margaret Mary Alacoque)

* Về bí tích Thánh Thể:

Ôi ngọt ngào biết bao sự hiện diện của Chúa Giêsu đối với linh hồn khát khao, thao thức! Đó là sự bình an tức khắc, là dầu thơm cho mọi thương tích. (Thánh Elizabeth Seton)

* Khi ở trước Thánh Thể, tôi cảm thấy một đức tin sống động không sao tả được. Đối với tôi, Chúa Kitô trong bí tích Thánh Thể hầu như sờ được. [Tôi] hôn kính các vết thương của Người liên tục và ôm lấy Người. Khi đến giờ phải ra về, tôi đành phải rứt mình ra khỏi sự hiện diện linh thánh của Người. (Thánh Anthony Mary Claret)

* Khi ra vào phòng riêng, cũng như những lúc có thể được, trước tiên tôi quì gối, rồi tưởng nghĩ Thiên Chúa đang đến thăm tôi, mang theo ơn thánh tràn đầy; tôi cũng tin Người sẽ kết hợp với tôi và hoàn toàn nên một với tôi. (Thánh Vincent Pallotti)

* Hiệp lễ là con đường vắn tắt và an toàn nhất để lên thiên đàng. Cũng còn những con đường khác: con đường vô tội, nhưng con đường này chỉ dành cho các trẻ nhỏ; con đường khổ chế, nhưng chúng ta lại sợ hãi; con đường quảng đại chịu đựng những thử thách ở đời, nhưng khi chúng đến, chúng ta lại than khóc và nài xin miễn chước.

Con đường chắc chắn nhất, dễ dàng nhất, ngắn ngủi nhất chính là Thánh Thể. (Thánh Piô X Giáo Hoàng)

* Dùng tranh ảnh thánh để trang trí nhà cửa là một tập quán đã có lâu đời như chính Kitô Giáo, bởi vì người tín hữu chân chính luôn cho rằng ngôi nhà của họ là đền thờ của Thiên Chúa, và các tranh ảnh thánh là những phương tiện để khuếch trương và duy trì tinh thần Kitô Giáo tại gia đình.

Quê hương của chúng ta là thiên đàng. Ở trần gian, chúng ta như những lữ khách trú ngụ tại một lữ quán. Khi đi xa, người ta lúc nào cũng tưởng nhớ về quê nhà.

[Đức Maria] ân cần với những ai đến cùng Mẹ với lòng sùng mộ và tôn kính, bởi vì Mẹ yêu thương, nuôi nấng và tiếp nhận họ như những người con của Mẹ.

Khi chúng ta hiệp lễ, Máu Chúa Giêsu Kitô thực sự tuôn chảy trong huyết mạch chúng ta và Mình Người thực sự hòa hợp với thịt chúng ta…. Khi Chúa nhìn thấy những linh hồn thanh sạch nao nức đến viếng thăm Người trong bí tích Thánh Thể, Người tươi cười với họ. Họ đến với lòng đơn thành rất làm đẹp lòng Người.

Đời sống nội tâm như một đại dương tình yêu, linh hồn được gieo mình vào đó, và có thể nói ngụp lặn trong tình yêu. Người mẹ dùng đôi tay ôm chặt khuôn mặt của đứa con nhỏ để hôn hít nó thế nào, thì Thiên Chúa cũng giữ gìn một con người đạo đức như vậy. (Thánh Gioan Vianney)

* Ôi, nếu như mọi người đều biết Chúa Giêsu xinh đẹp dường nào, khả ái dường nào! Có lẽ tất cả đều chết vì tình yêu. (Thánh Gemma Galgani)

* Mỗi ngày, Chúa từ trời xuống không phải để ngự vào một chiếc bình bằng vàng. Chúa xuống để tìm kiếm một thiên đàng khác thân thương hơn đối với Người, đó là thiên đàng tâm hồn của chúng ta. (Thánh Thérèse Lisieux)

* Chúa yêu thương, Chúa hy vọng, Chúa đợi chờ. Giả như Chúa chỉ ngự trên các bàn thờ của chúng ta trong một số ngày nào đó mà thôi, thì một số tội nhân, khi động lòng thống hối, có lẽ sẽ đi tìm Chúa, và vì không gặp được Người, nên phải chờ đợi. Chúa muốn chính Người chờ đợi tội nhân ấy nhiều năm trời còn hơn để họ phải đợi chờ Người một phút giây.

Bí tích Thánh Thể là biểu hiện hoàn hảo của tình yêu Chúa Giêsu Kitô dành cho nhân loại, đó là tinh túy tất cả mọi mầu nhiệm trong cuộc đời của Người.

Tôi không thể sống được nếu thiếu Chúa Giêsu. Bao giờ tôi mới được tiếp đón Người nữa đây? (Thánh Maria Goretti)

* Khi tôi vào khoảng 14 hoặc 15 tuổi, mỗi tuần, tôi chỉ được phép [rước lễ] bốn hoặc năm lần, và chẳng bao lâu sau đó, mới được hằng ngày. Tôi cảm thấy hạnh phúc, rất hạnh phúc mỗi khi tôi được hiệp lễ! Đó là một nhu cầu tuyệt đối cho đời sống của tôi. (Đầy tớ Chúa Concepción Cabrera de Armida)

* Giả như mỗi tuần anh chị em chỉ ăn một bữa thôi, liệu anh chị em có sống được không? Với linh hồn của anh chị em cũng vậy. Hãy nuôi dưỡng nó bằng bí tích Thánh Thể. Một chiếc đĩa xinh đẹp được dọn sẵn cho chúng ta, với của ăn mỹ vị trên đó – thế mà chúng ta lại chẳng quan tâm gì cả. (Chân phúc André Tu sĩ)

* Trên thế giới đau thương này có một niềm vui mà các thánh và các thiên thần trên thiên đàng không được hưởng – đó là được cùng đau khổ với người yêu dấu của chúng ta. Dù cuộc sống có gian truân đến đâu, chuỗi ngày thê lương của chúng ta có lê thê đến mấy… chúng ta cũng đừng bao giờ rời xa chân thập giá trước khi Chúa muốn… Thầy Chí Thánh thật nhân lành đã cho chúng ta, những tâm hồn yêu mến thập giá, được cảm nghiệm sự ngọt ngào của nó, nếu không phải luôn luôn, thì ít ra là vẻ đẹp và sự cần thiết của nó. (Đấng đáng kính Charles de Foucauld)

* Thiên Chúa muốn kết ước với linh hồn trong đức tin, linh hồn nào muốn cử hành hôn lễ thiên đàng ấy phải bước đi trong đức tin tinh ròng, đó là phương thế duy nhất thích hợp cho sự kết hợp tình yêu. (Thánh Piô Năm Dấu)

* Bất kỳ gì không đưa anh em đến với Thiên Chúa đều là vật cản. Hãy nhổ bật lên và vứt cho xa khỏi anh em. (Thánh José Escriva)

Mục lục